Vừa nhắc đến Chu Thiến, lòng Quế tẩu cũng chẳng thoải mái gì. Bà ta tỏ vẻ khinh thường, sau đó nhìn trái nhìn phải, kéo Tống Thiệu Vân đến góc vắng nói:
– Tống tiểu thư, cô đừng thấy cô ta trông hiền lành mà coi thường! Cô ta có mưu kế đó! Chẳng những thu phục được tiểu thiếu gia trong thời gian ngắn mà bây giờ ngay cả phu nhân và tiên sinh cũng rất tín nhiệm cô ta, còn cho cô ta ngồi ăn cơm cùng nữa.
Tống Thiệu Vân lắp bắp kinh hãi, mới có vài ngày ngắn ngủi mà địa vị của cô ta trong Triệu gia đã ổn định thế sao? Quế tẩu thấy thần sắc của Tống Thiệu Vân thì biết cô ta cũng không thích Chu Thiến, lòng nổi lên suy nghĩ rồi nói:
– Còn nữa, Tống tiểu thư, tôi nhắc nhở cô nhé, giờ cô ta đang ở ngay trong phòng tiểu thiếu gia, mà phòng của tiểu thiếu gia lại sát vách với phòng của đại thiếu gia đó.
– Cái gì?
Tống Thiệu Vân thất thanh kêu ra. Đây chẳng phải là tạo cơ hội cho con tiện nữ kia sao? Nhìn hành động hôm nay của cô ta thì đúng là có lòng câu dẫn Hi Thành. Khoảng cách gần như vậy, Hi Thành thế nào cũng vẫn là đàn ông, phải làm thế nào để cô ta không thực hiện được âm mưu đây?
Tống Thiệu Vân nhìn nhìn bốn phía, thấy tiếng kêu vừa rồi của mình không khiến ai chú ý thì mới nói tiếp:
– Quế tẩu, nghe nói bà có con gái học giáo d.ụ.c mầm non, rất muốn làm bảo mẫu của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5292488/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.