Tống Thiệu Vân chậc chậc lắc đầu”
– Chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ như cô, quyến rũ bạn trai của người ta rồi còn tỏ vẻ thanh cao
Chu Thiến bước sát đến gần cô ta, nhìn thẳng vào cô ta mà nói:
– Tống tiểu thư, trong câu nói của cô ít nhất có hai chỗ sai. Thứ nhất, tôi không quyến rũ bạn trai của cô. Chuyện vừa rồi cô thấy là chuyện ngoài ý muốn, xin cô đừng tự cho là đúng mà bôi màu mè vào. Thứ hai, nói đến không biết xấu hổ thì so với người cứ nói mình sẽ là mẹ kế trước mặt trẻ con thì còn kém nhiều. Không biết mấy chữ “không biết xấu hổ” đặt lên ai thì hợp hơn.
Nhìn thấy khuôn mặt này của Tống Thiệu Vân đã bực mình. Chu Thiến vốn đang bực mình vì sự lạnh lùng của Triệu Hi Thành, giờ cô ta còn ở đây gây rối, hay lắm, đến đúng lúc lắm, lão nương đang không có chỗ phát tiết đây.
Tống Thiệu Vân không nghĩ tới Chu Thiến lại cứng rắng như thế, nhưng cô ta cũng chẳng vừa, lập tức vươn ngón tay ngọc, móng tay dài thiếu chút nữa chỉ vào ch.óp mũi của Chu Thiến.
– Nhìn cô bề ngoài chân chất mà hóa ra lại là đồ đàn bà âm hiểm, giả dói. Cô nghĩ cô được Thế Duy yêu thích thì có thể quyến rũ được Hi Thành? Sao cô không tự soi gương đi, nhìn mặt mũi cô thế này sao so được với tôi! Chẳng qua chỉ là bảo mẫu, chẳng có mặt mũi, dáng người, thân phận cũng chẳng có,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5292486/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.