Chu Thiến chỉ cảm thấy hình ảnh này thật ch.ói mắt, hận không thể tiến lên gạt tay Tống Thiệu Vân ra. Nhưng giờ thân phận không cho phép cô làm vậy. Cô c.ắ.n răng lạnh lùng nhìn bọn họ, trong lòng vừa tức vừa đau.
Triệu Hi Thành nhìn khuôn mặt tươi cười của Tống Thiệu Vân mà khẽ mỉm cười. Xoay người lại thấy Chu Thiến đang nhìn bọn họ, cũng chẳng hiểu sao lại vội gạt tay Tống Thiệu Vân ra, động tác này khiến nụ cười của Tống Thiệu Vân tắt ngấm. Cô ta vẫn đang cố nắm lấy tay Triệu Hi Thành, sắc mặt trở nên vô cùngkhó coi.
– Hi Thành…
Cô nhìn anh, trong mắt như phủ một lớp sương mù, nhìn trông thực sự đáng yêu.
Triệu Hi Thành có chút khó hiểu vì sao mình lại đột nhiên thất thố như vậy, bình thường cho dù anh có nhiều điều không hài lòng với Tống Thiệu Vân nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt giống Thiệu Lâm như đúc kia thì cũng sẽ không quá đáng với cô nhưng hôm nay vì sao lại thế? Giờ nhìn vẻ mặt sắp khóc kia của Tống Thiệu Vân mà trong lòng lại cảm thấy phiền muộn
Không đâu, Thiệu Lâm sẽ chẳng bao giờ vì chút chuyện mà yếu đuối như vậy, cho dù là những lúc bất lực nhất thì cô cũng chưa từng khóc lóc. Anh vĩnh viễn nhớ cái ngày cô xách hành lý bước khỏi Triệu gia, vẻ mặt kiên quyết không chút sợ hãi, không bàng hoàng, không mơ hồ, cứ thế mà bước vào màn sương đêm chẳng quay đầu nhìn lại…
Anh nhớ tới lời Chu Thiến nói đêm qua: “Chuyện gì anh cũng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5276903/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.