Triệu Hi Thành buông tay, sau đó đi về phía trước vài bước, đứng cách cô một đoạn. Đèn ở hành lang chiếu lên đỉnh đầu anh, ánh đèn chiếu rõ khuôn mặt của anh, đôi mắt thâm sâu, đôi môi góc cạnh, anh đứng đó, lẳng lặng nhìn cô, tuấn mỹ vô cùng
– Chu tiểu thư, có chuyện xin cô nhớ cho kỹ, chúng tôi mời cô đến là để chăm sóc Thế Duy chứ không mời cô đến để tiếp cận ngôi sao. Xin cô nhớ rõ bổn phận của mình, đừng làm chuyện không hợp với thân phận nữa
Anh từ ban công nhìn thấy cô và Hi Tuấn đi ra khỏi hoa viên,vẻ mặt vô cùng thân thiết, nhỏ giọng nói chuyện rồi lớn tiếng cười. Từ sau khi Thiệu Lâm qua đời chưa từng thấy Hi Tuấn cười thoải mái như vậy, chẳng biết người con gái trước mặt có phép thuật gì nữa! Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến anh nhưng chẳng hiểu sao anh rất khó chịu. Anh vốn không định đứng đây chờ cô nhưng như có ma xui quỷ khiến mà ại đi ra. Anh vốn không nên phản ứng như vậy nhưng chẳng hiểu sao vẫn nói ra những lời anh. Anh cũng không biết là vì sao, như có ai cố ý kích thích anh vậy. Vì sao lại muốn chọc giận cô? Muốn cho cô chú ý sao? Điều này quá buồn cười
Nhưng Chu Thiến sao có thể hiểu được tâm lý phức tạp này của anh? Cô chỉ cảm thấy phổi sắp nổ tung. Cho tới giờ cô luôn biết anh khá tàn nhẫn với người ngoài, hòan toàn sẽ không để ý đến cảm nhận của người khác nhưng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5274748/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.