Chu Thiến lặng lẽ vỗ vỗ vai anh:
– Cô ấy nhất định cũng rất vui vì có người bạn như anh
Triệu Hi Tuấn nhìn đôi bàn tay trên vai mình, đôi tay này không đẹp như đôi tay ấy nhưng vẫn mang đến cho anh sự ấm áp ngày nào
– Không, tôi chưa từng làm được gì cho cô ấy? Luôn luôn là cô ấy giúp đỡ, cổ vũ tôi, là lúc cô ấy cần giúp đỡ nhất thì tôi chỉ là kẻ bất lực, tôi không xứng là bạn của cô ấy
– Hi Tuấn, nếu hai người thực sự là bạn thì cô ấy nhất định sẽ không vui khi anh nói như vậy
Chu Thiến không nghĩ ngợi gì, buột miệng mà gọi tên anh, vừa nói xong đã thấy mình lỗ mãng nhưng thấy Hi Tuấn có vẻ không để ý thì mới yên lòng.
Triệu Hi Tuấn ngẩng đầu nhìn cô:
– Cô nói đúng, chưa bao giờ cô ấy để ý xem mình phải trả giá bao nhiêu, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ được báo đáp thế nào. Nếu cô ấy thấy tôi nói thế này, nhất định sẽ không vui
Nụ cười của anh có chút hoảng hốt, ánh mắt lại nhìn về nơi xa xắm như đang chìm đắm trong đoạn quá khứ nào đó.
Chu Thiến nhìn đồng hồ, bất tri bất giác cô đã ngồi ở đây hơn một tiếng, nên về nghỉ ngơi đi thôi. Cô đứng lên nói với Triệu Hi Tuấn:
– Triệu tiên sinh, ngại quá, mai tôi phải dậy sớm, Thế Duy và cha đi công viên, tôi phải chuẩn bị sớm. Tôi về nghỉ trước.
Triệu Hi Tuấn cũng đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5274747/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.