Triệu Hi Thành thấy anh kiên trì muốn đi thì cũng chẳng có cách nào.
Bốn người ra ngoài, chia làm hai xe
Tống Thiệu Vân không chút suy nghĩ mà mở cửa xe trước của Triệu Hi Thành nhưng Thế Duy lại không đồng ý nói:
– Vị trí này là của cháu với cô Thiến Thiến.
Tống Thiệu Vân tức giận đến n.g.ự.c thở phập phồng, xoay người nhìn về phía Chu Thiến. Lúc này, người biết điều sẽ biết nên làm thế nào, cô hẳn nên bế Thế Duy ngồi qua xe của Triệu Hi Tuấn mới đúng
Nhưng Chu Thiến lại đi đến bên cửa xe, cúi người khó xử hỏi Triệu Hi Thành:
– Triệu tiên sinh, làm sao bây giờ? Cô rất muốn ngồi ở vị trí này nhưng tình trạng thế này, chẳng biết Triệu Hi Thành sẽ nghĩ gì, vẫn nên đem quyền quyết định giao cho anh đi. Nhưng chắc anh thương con, sẽ không từ chối yêu cầu của con mới đúng!
Triệu Hi Thành nhìn con rồi vươn đầu ra nói với Tống Thiệu Vân:
– Hay là em ngồi sau đi
Tống Thiệu Vân giận đến tái mặt. Cô phải ngồi đằng sau? Lập tức cô ta dùng sức đóng sập cửa xe rồi đi qua xe Triệu Hi Tuấn.
Triệu Hi Thành cũng chỉ nhìn thoáng qua bóng cô ta rồi lại quay đầu khởi động xe
Bên kia, Tống Thiệu Vân thấy Hi Thành cũng chẳng đi qua dỗ dành mình như trước thì không khỏi có chút lỗ mãng. Mẹ cả từng nói Thiệu Lâm tính tình dịu dàng như nước cô hẳn phải nhẫn nhịn mới đúng. Giờ chẳng biết Hi Thành có giận không nữa
Cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5276904/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.