Triệu Hi Thành đích thân đưa Tống Thiệu Vân về nhà
Trong chiếc xe hơi xa hoa, Triệu Hi Thành chăm chú lái xe, Tống Thiệu Vân ngồi ở bên cạnh
Thiến Thiến thích khi Tống Thiệu Vân im lặng, chỉ cần cô ta không nói gì, lặng im ngồi đó thì anh sẽ cảm thấy ở bên chính là Thiệu Lâm. Tuy rằng như vậy có chút lừa mình dối người nhưng anh lại rất muốn hưởng thụ sự hư ảo đó. Như thể Thiệu Lâm còn sống, như thể Thiệu Lâm còn ở bên cạnh anh, như thể Thiệu Lâm chưa từng rời xa
Nếu cô ta có thể cứ im lặng như vậy, để cho anh sống trong ảo giác thì anh sẽ không ngại kết hôn với cô ta, không ngại để cô ta thay thế Thiệu Lâm.
Nhưng cô ta lại cố tình không cho anh được thoải mái, cố tình làm ảo ảnh của anh tan biến.
Cũng như lúc này, Tống Thiệu Vân đưa tay trái đến trước mặt anh, ý bảo anh xem chiếc nhẫn kim cương trên tay cô ta vừa mua, vui vẻ nói:
– Thế nào? Đẹp không? Đây là hôm qua em đi cùng bạn, thấy đẹp nên mua, Nghe nói là tác phẩm đắc ý của một nhà thiết kế trang sức ở Anh, cả thế giới cũng chỉ có mấy chiếc
Nói xong lại thu tay về đùa nghịch, nhìn ngắm đầy vẻ thích thú
Triệu Hi Thành thở dài, trong lòng có chút phiền chán.
Thiệu Lâm không như thế. Thiệu Lâm không thích đi dạo phố, cô nói ngày nào cũng đi dạo phố rất nhàm chán, cô nói đó là lãng phí thời gian. Cô thà tìm việc mà làm còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5245759/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.