Chu Thiến cười khẽ, ngẩng đầu:
– Ai nói mình không hạnh phúc. Hôm nay mình vui lắm, cho dù mình và Thế Duy không có quan hệ huyết thống nhưng Thế Duy vẫn rất gần gũi với mình.
Cô thoáng dừng rồi còn nói:
– Thật lạ, Tống Thiệu Vân giống Thiệu Lâm như vậy nhưng sao Thế Duy không thích cô ta? Tiểu Mạt hừ nhẹ:
– Cô ta lấy lòng Thế Duy chẳng qua chỉ để người của Triệu gia xem, chẳng phải thật lòng tốt với Thế Duy, Thế Duy tuy là trẻ con nhưng cũng có cảm giác chứ. Nếu không phải cô ta cố ý phẫu thuật cho giống Thiệu Lâm thì Hi Thành thèm vào mà để ý
Chu Thiến nghĩ rồi vẫn không nhịn được mà hỏi:
– Theo cậu thấy, tình cảm của Hi Thành với Tống Thiệu Vân là gì?
– Thiến Thiến, lúc cậu mới rời đi, Hi Thành căn bản không còn giống người nữa. Cả ngày nhốt mình trong phòng, không ăn không uống cũng không ngủ, chỉ ngồi bên hành lang ngẩn người, ngay cả con cũng không để ý. Lúc đó Triệu phu nhân như sắp phát điên. Sau đó, anh ngất xỉu trong phòng, người của Triệu gia phát hiện kịp thời, đưa vào bệnh viện mới sống được chứ không giờ cậu chắc chẳng còn được gặp lại Hi Thành nữa đâu. Trong bệnh viện, Triệu phu nhân khóc lóc cầu xin, còn mang Thế Duy đến, anh ấy nhìn Thế Duy càng ngày càng giống cậu thì mới tỉnh táo lại đôi chút, không tự t.r.a t.ấ.n mình nữa. Nhưng ý chí thì vô cùng sa sút, không còn vui vẻ nữa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5245758/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.