Triệu phu nhân cười nói:
– Thằng bé này đúng là có duyên với cháu
Chu Thiến cũng cười như thầm nói: đó là đương nhiên, cô m.a.n.g t.h.a.i 9 tháng, từ tháng thứ 4 đã bắt đầu trò chuyện với Thế Duy, sự cố gắng này sao có thể uổng phí được.
Mãi đến khi Chu Thiến đi rất xa rồi mà Thế Duy vẫn còn vẫy tay nhìn theo bóng dáng của cô
Triệu Hi Thành không khỏi kinh ngạc, cúi lưng bế Thế Duy lên hỏi:
– Thế Duy, sao con thích cô ấy thế
Thế Duy cúi đầu nhẹ nhàng nói:
– Cô cười trông rất giống mẹ…
Nhận thức của Thế Duy về mẹ đều từ những bức ảnh. Trong album có rất nhiều ảnh của Thiệu Lâm, trước khi mang thai, sau khi mang thai, còn có cả lúc cô nói chuyện với con bị Hi Thành chụp lén. Nụ cười của Thiệu Lâm lúc đó rất tinh thuần nhưn gió mùa xuân. Ngẫm lại, nụ cười của cô gái kia hình như cũng vậy
Là vì thế mà anh mới thấy quen thuộc sao? Triệu Hi Thành nghĩ
Tống Thiệu Vân ở bên nghe được lời này, thiếu chút nữa thì giận đến vẹo mặt. Có nhầm không thế, giống Thiệu Lâm nhất phải là cô mới đúng. Mắt với chả mũi!
Ra khỏi biệt thự Triệu gia, trời đã tối, vầng trăng cong cong treo trên bầu trời đen như nhung kia tỏa sáng vằng vặc, xung quanh là những ngôi sao lóng lánh như thủy tinh.
Chu Thiến và Tiểu Mạt về nhà. Vừa vào cửa, Tiểu Mạt đã vội kéo Chu Thiến đến bên giường rồi hỏi:
– Cậu muốn làm bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5245757/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.