Cho dù chỉ là hơi thân thiết với cô anh cũng có cảm giác tội lỗi. Bởi vì anh coi cô là Thiệu Lâm để tự an ủi mình, nhưng rõ ràng biết cô ta không phải là Thiệu Lâm. Bất kì hành động thân thiết nào đều khiến anh có cảm giác như mình đã phản bội Thiệu Lâm, đây là điều anh không thể làm
Cô ta khiến cho anh luôn mâu thuẫn như vậy
Triệu Hi Thành thở dài, tránh nặng tìm nhẹ trả lời:
– Được, ngày mai em lại đi chọn đi, chọn được rồi gọi điện cho anh!
Sắc mặt Tống Thiệu Vân buồn bã, cúi đầu, nhẹ nhàng nói:
– Em không mua nổi một chiếc nhẫn sao? Anh biết thừa là em không phải có ý đó…
Cô cúi đầu nói, giọng nói không còn vẻ nũng nịu nữa, lúc cúi đầu trông như khi Thiệu Lâm buồn bã. Trong nháy mắt, Triệu Hi Thành lại cảm thấy đây chính là Thiệu Lâm, ảo giác này lại khiến anh cảm thấy vừa đau đớn, vừa ngọt ngào
Lòng anh lại dịu lại nói:
– Hôm nay muộn rồi, để mai bàn chuyện này đi
– Thật sao? Tống Thiệu Vân vui mừng ngẩng đầu lên, sự đắc ý lộ rõ khiến cảm giác vừa rồi của Triệu Hi Thành bị phá tan không còn lại gì. Triệu Hi Thành như ngã từ cao xuống, lòng vô cùng phiền muộn
Cũng may đã đến Tống gia, anh dừng xe trước cổng, lạnh lùng nói:
– Đến rồi, em xuống đi
Tống Thiệu Vân vươn người định hôn anh nhưng Triệu Hi Thành theo bản năng né đi, Tống Thiệu Vân ngẩn ra, vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5245760/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.