Cô thầm sắp xếp từ ngữ, xem nên nói sao cho thích hợp. Lòng vô cùng lo lắng, tay nắm c.h.ặ.t lại, móng tay bấm vào da thịt nhưng không có cảm giác đau
Mà Triệu Hi Thành lại không có hứng thú nói chuyện với cô. Anh đứng đó, ánh mặt trời chạng vạng chiếu lên người anh nhưng cũng không giảm bớt đi sự lạnh lùng của anh.
Anh đứng đó, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn phía nơi khác, xem ra nếu Chu Thiến không phải là bạn của Tiểu Mạt thì anh đã bỏ đi từ lâu rồi, chẳng lãng phí thời gian ở đây
Chu Thiến nhếch miệng, làm như không thấy sự lạnh lùng của anh, nhẹ nhàng mà bình tĩnh nói:
– Hi Thành, em là…
Vừa mới nói đến đó thì đã bị một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang:
– Hi Thành, anh đang nói chuyện với ai thế? Hậu hoa viên của Triệu gia đang độ trăm hoa đua nở, cây cối xanh mát. Góc hoa viên có cả một tiểu đình bát giác nhỏ, mái lát ngói lưu ly xanh như ngọc, cột gỗ sơn son, bên trong bày một bộ bàn ghế bằng đá cẩm thạch
Triệu Hi Thành và Chu Thiến đứng ở bên cạnh lương đình không nói gì, ánh tịch dương chiếu lên người bọn họ, trên mặt đất hai bóng người trải dài
Nghe giọng nói mềm mại kia, vẻ mặt Triệu Hi Thành vẫn không chút thay đổi, anh nhìn về phía phát ra tiếng nói rồi đi lên vài bước. Vài bước này khiến hai bóng đen vốn tách bạch lại in lẫn vào nhau
Chu Thiến cũng nhìn theo hướng giọng nói kia, chỉ thấy một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5242109/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.