Nghe giọng nói này, cả Chu Thiến và Thế Duy đều chấn động
Thế Duy nhanh ch.óng giãy ra khỏi lòng Chu Thiến, chạy vội về phía sau Chu Thiến như con chim nhỏ
– Cha!
Giọng nói ngọt ngào đáng yêu khiến cho dù là người ý chí sắt đá cũng phải mềm lòng
Người Chu Thiến thoáng run lên, cô từ từ đứng dậy, lòng vui mừng kích động, lại có chút bối rối lo lắng. Tiểu Mạt đi đến bên cô, khẽ cầm tay cô rồi cười cổ vũ
Chu Thiến cũng mỉm cười lại với cô, sau đó chậm rãi xoay người, đối mặt với người ngày nhớ đêm mong
Triệu Hi Thành mặc âu phục màu đen, quần áo cắt may khéo léo khiến cơ thể đẹp của anh càng được bộc lộ rõ, eo thon lưng rộng, chân dài. Cánh tay dài của anh vội ôm Thế Duy đang chạy tới vào lòng rồi quay cậu nhóc lên vài vòng khiến Thế Duy cười khanh khách.
Anh bế Thế Duy lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cậu bé, mỉm cười nói:
– Hôm nay Thế Duy làm những gì? Chu Thiến nhìn anh, ngũ quan của anh vẫn hoàn mỹ như vậy, chỉ là khuôn mặt gầy đi không ý khiến càng góc cạnh hơn, lạnh lùng hơn. Tuy rằng mỉm cười nhưng trong mắt vẫn thoáng chút u buồn. Tóc dài hơn một chút, càng thêm thành thục. Nếu nói trước kia Hi Thành đầy khí phách thì giờ Hi Thành lại có vẻ lạnh lùng, u buồn hơn
Thế Duy ngẩng mặt nhìn cha, hãnh diện nói:
– Hôm nay Thế Duy bắt người xấu
Triệu Hi Thành khẽ cau mày, vẻ mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5242108/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.