– Cũng khó trách, mọi người đều thương thằng bé vừa chào đời đã mất mẹ. Hơn nữa Duy Duy còn là cháu trưởng của Triệu gia, lại đáng yêu như thế. Triệu phu nhân lúc nào cũng coi thằng bé là bảo bối, cứ không gặp là nhắc. Triệu Hi Thành lại càng chẳng cần nói, bắt anh ấy quỳ xuống làm ngựa cho con cưỡi cũng được chứ đừng nói chuyện khác
– Cứ cưng chiều như vậy chẳng phải sẽ khiến Thế Duy sinh hư sao? Lòng Chu Thiến có chút bất an
Tiểu Mạt cười vỗ vỗ vai cô:
– Đừng lo, giờ Thế Duy đáng yêu lắm
Vậy còn sau này? Chờ con dần lớn lên, biết mình thể muốn gió được gió muốn mưa được mưa, kia chẳng phải là sẽ phát triển theo hướng ăn chơi trác táng? Đây chính vấn đề lớn…… Chu Thiến nhíu mày.
Nhưng giờ cô có thể làm gì? Ngay cả vào Triệu gia cũng là phải nhờ Tiểu Mạt giúp…
Lòng Chu Thiến rất buồn, Tiểu Mạt cũng hiểu tâm tình của cô nhưng chuyện này cô cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể vỗ vai Chu Thiến mà an ủi
Hai người đi đến Triệu gia
Khác hẳn với hôm qua bị chặn ở ngoài cổng, lần này bảo vệ nhìn thấy Tiểu Mạt thì đã vội mở cửa chào hỏi:
– Lâm tiểu thư, hôm nay đến thăm tiểu thiếu gia sao!
Tiểu Mạt cũng cười chào hỏi bảo vệ
Bảo vệ nhìn thấy Chu Thiến, nhận ra cô thì nói:
– Thì ra tiểu thư đây là bạn của Lâm tiểu thư. Hôm qua ngại quá, thái độ không tốt, đừng quá so
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5219189/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.