– Lớn lên có giống mình không? Không, không phải giống mình, là giống Thiệu Lâm…
Vẻ mặt Chu Thiến rất đau lòng:
– Tiểu Mạt, mình rất buồn, giờ mình thế này như chẳng còn chút quan hệ gì với Thế Duy hết. Mình và con không cùng dùng m.á.u, theo huyết thống mà nói, Thế Duy đã chẳng còn là con mình nữa
Chu Thiến bưng mặt:
– Nhưng mà, Thế Duy rõ ràng là do mình m.a.n.g t.h.a.i 9 tháng 10 ngày mà sinh ra, từ khi mới 5 tháng mình đã cảm nhận được những cú đạp của con, lần đầu tiên con đạp mình, sự vui mừng, cảm động như mới chỉ hôm qua mà thôi… Mỗi ngày mình đều cùng con nói chuyện, hát cho con nghe, có đôi khi con còn đạp lại mình như đáp lời. Tất cả những chuyện đó, đều vì mình đổi thành người khác mà không tồn tại sao? Tiểu Mạt thấy cô khó chịu như vậy, không biết nên nói gì để an ủi cô, hơn nữa trong lòng cô còn có một chuyện luôn do dự không biết có nên nói với Chu Thiến hay không, chỉ sợ Chu Thiến sẽ càng thêm buồn
Chu Thiến nắm tay Tiểu Mạt mà khẩn cầu:
– Tiểu Mạt, mình giờ căn bản không thể tiếp cận Triệu gia, tiếp cận Hi Thành nhưng thế nào mình cũng phải gặp Hi Thành và con. Tiểu Mạt, nếu cậu vẫn giữ liên lạc với bọn họ thì cậu giúp mình được không!
– Ngày mai mình sẽ đưa cậu đến Triệu gia thăm Duy Duy, chỉ là…
Tiểu Mạt nhìn Chu Thiến, ánh mắt có chút u sầu:
–
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5219188/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.