Chu Thiến buồn cười nói:
– Chạy đi rồi!
Triệu Hi Thành lườm cô một cái thật sắc như thể đã xem thấu trò đùa của cô. Chu Thiến không hề yếu thế mà lườm lại. Sao chứ, cô chẳng qua chỉ là dọa cô ta một chút, thế đã là khách khí lắm rồi
Có lẽ, những người khác sẽ bị ánh mắt này của anh dọa nhưng cô thì sao thế được? Cô đã từng thấy anh vô cùng dịu dàng, chân thành, cả đời này cô cũng không sợ anh
Bị Chu Thiến lườm lại, Triệu Hi Thành ngẩn người, người khác nếu bị anh lườm như vậy thì đã cúi đầu sợ hãi nhưng cô còn lườm lại anh! Trong lòng anh dâng lên cảm giác kì dị, vì sao lại thấy quen thuộc như vậy? Nhưng cảm giác này chỉ thoáng qua giây lát, Triệu Hi Thành lại trở về trạng thái lạnh lùng
– Hi Thành, ai vậy?
Cô gái kia như thẹn quá hóa giận mà trừng mắt nhìn Chu Thiến một cái
Triệu Hi Thành thản nhiên nói:
– Đây là bạn của Lâm Tiểu Mạt, cùng Tiểu Mạt đến
– Lâm tiểu thư…
Trong mắt cô gái kia lại có chút mất tự nhiên:
– Vậy cô ấy đâu? Sao lại để bạn ở đây một mình?
– Cô ấy đi toilet
– Thế sao…
Cô ta đi đến bên Chu Thiến, vươn tay với cô, mỉm cười nói:
– Chào cô, rất vui được biết cô, tôi là Tống Thiệu Vân!
Tống Thiệu Vân? Quả nhiên là có chút liên hệ với Thiệu Lâm. Chắc chắn không phải là Tống phu nhân sinh ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5242110/chuong-292.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.