Nghe được giọng của Triệu Hi Thành, Chu Thiến kích động, ngàn vạn cảm xúc dâng lên, nhớ nhung, yêu thương, khổ sở, kích động cùng chút ngọt ngào, hỗn loạn khiến cho n.g.ự.c cô căng tức. Hai năm, anh sống thế nào? Anh liệu có tin cô không? Nhìn thấy cô bây giờ thế này thì sẽ có phản ứng gì? Có thất vọng không? Cô khẽ gọi:
– Hi Thành…
Giọng nói có chút nghẹn ngào. Đang nghĩ tới nên nói tiếp thế nào thì bên kia lại truyền đến tiếng tút tút…
Điện thoại tắt.
Chu Thiến cầm điện thoại nửa ngày cũng không lấy lại được tinh thần. Hi Thành dập máy của cô? Đây là chuyện chưa từng có! Nhưng cũng đúng thôi, giờ mình với anh mà nói đã là người c.h.ế.t, dãy số xa lạ, giọng nói xa lạ, dựa vào tính tình của Hi Thành chịu nghe máy đã là tốt rồi. Lòng cô dù buồn bã nhưng vẫn có thể hiểu
Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi lại gọi nhưng lần này chuông đổ hồi lâu cũng không có ai nhận
Trong điện thoại cứ hết lần này đến lần khác vang lên một bài hát xa lạ: “Em có biết không, anh rất nhớ em, nhưng em lại hờ hững xoay lưng, chỉ để lại cho anh bóng dáng nhạt nhòa…”. Bài hát u oán giống như bàn tay vô hình cào xé tim cô
Cô buông điện thoại, quay đầu lại nhìn biệt thự Triệu gia xa hoa sau cánh cổng sắt kia, bên trong đó, từng gốc cây ngọn cỏ đều quá đỗi quen thuộc, cô đã từng đi khắp biệt thự này. Nhưng giờ cô cảm nhận được, nơi từng đem đến cho cô niềm hạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5219185/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.