Chuẩn bị mấy ngày, lúc gần đi, Chu Minh Xa đưa cho Chu Thiến một cuốn sổ tiết kiệm và một tập tiền
– Tiền lẻ này con tiêu mà đi đường, trong sổ tiết kiệm có năm vạn, chuẩn bị cho mọi chuyện. Ở bên ngoài sống cho thoải mái, ăn uống cẩn thận, đừng để bị người coi thường, có gì tủi thân cứ gọi về nói cho cha
Trên tay cha có chút chai sần, cọ lên tay Chu Thiến nhưng Chu Thiến lại chẳng hề thấy khó chịu, ngược lại lại thấy bàn tay to thô ráp đó thật ấm áp, an toàn.
Lúc trước, cô vẫn do dự, muốn xin cha tiền nhưng lại không dám, vậy mà chưa đợi cô mở miệng thì cha đã đưa cho cô. Thì ra những người thật lòng quan tâm đến bạn sẽ chẳng cần bạn nói mà cũng biết được bạn cần gì, không cần bạn cúi đầu nhỏ giọng nhờ vả cũng sẽ đưa thứ bạn muốn đến trước mặt.
Mắt Chu Thiến đỏ lên, suýt thì òa khóc
Sao cô may mắn như vậy? Có được người cha quan tâm mình như thế
Ngày đi, cả nhà tiễn cô đến nhà ga. Chu Minh Xa cứ dặn dò mãi như thể không thể yên tâm. Đông Đông bèn đùa:
– Cha, hay là cha đi cùng chị luôn cũng được
Ai ngờ Chu Minh Xa lại tán đồng:
– Đúng thế, cha có thể đưa Thiến Thiến đến thành phố B, nhìn nó ổn định rồi trở về
Nghe thế thì Chu Thiến vội xua tay liên tục, cô đâu thể đưa cha đến Triệu gia được. Bây giờ còn chưa được.
– Không cần đâu, cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5216735/chuong-284.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.