Sàn nhà bóng loáng, thoáng soi bóng dáng của cô. Chu Thiến cúi đầu, nhìn hình ảnh của mình qua sàn nhà, không tự chủ được mà khẽ vuốt mặt, chuyện còn phức tạp hơn cô nghĩ nhiều, chẳng lẽ thay đổi thân phận thì mọi thứ trước kia đều là hư vô sao? Không, cô không tin! Cô tin Hi Thành yêu là cô chứ không phải thân phận Thiệu Lâm, cô nhất định phải trở lại bên Hi Thành và con yêu, tìm lại hạnh phúc của chính mình
Thời gian cứ thế qua đi, rất nhanh đã đến lúc tan tầm. Người qua lại ở đại sảnh cũng dần dần nhiều lên. 12 chiếc thang máy hầu như phải hoạt động hết công suất, cửa thang máy hết đóng lại mở, đám người từ trong bước ra với vẻ mặt mệt mỏi. Mà Chu Thiến chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm thang máy riêng. Đó là thang máy chuyên chỉ để lên đến lầu cao nhất. Hi Thành nhất định là phải xuống bằng thang máy này
Nhưng mãi đến khi trời tối, cả công ty cũng về gần hết mà chẳng thấy cha con Triệu Hi Thành bước ra. Lòng Chu Thiến càng lúc càng lo lắng.
Trước khi về, anh bảo vệ kia đi đến bên cạnh cô nói:
– Tiểu thư, đừng đợi nữa, có lẽ tổng giám đốc vốn không ở công ty, cô có đợi thì cũng là vô dụng thôi. Tôi thấy sắc mặt cô không ổn, vẫn nên về đi
Trong những người phụ nữ đến quấy rầy tổng giám đốc thì đây có thể nói là người có nghị lực nhất, ngay cả anh cũng có đôi phần bội phục
Chu Thiến biết vì sao sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-nha-hao-mon/5219186/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.