Khương Nghi bỏ ra hết mười phút để giải thích cho người trước mặt hiểu hai chục triệu có nghĩa gì.
Chỉ thiếu điều lắc vai người trước mặt nói: "Là hai chục triệu đó. Không phải hai ngàn tệ đâu."
Dù có đục lỗ trên đầu Lục Lê cũng không thể đục lỗ miếng phỉ thúy hai chục triệu được.
Nam sinh tóc vàng ngồi trên giường ngoẹo đầu lầm bầm mấy câu, nhìn mặt còn hơi quạu.
Khương Nghi nhét hộp nhung đen vào túi áo khoác của hắn: "Không được đục lỗ."
Cậu ngẩng lên ngờ vực hỏi: "Mà này, có phải cậu lén cầm đi không đấy?"
Bảo vật gia truyền nhà họ Lục tặng con dâu sao lại đưa cho Lục Lê mới mười tám tuổi chứ?
Lục Lê hời hợt đáp: "Mẹ tớ cho tớ mà."
Mặc dù mẹ hắn chỉ nói đây là bảo vật gia truyền của nhà họ Lục, nói chờ mai mốt kết hôn sẽ tặng cho vợ hắn.
Nghĩ đến đây, Lục Lê lại đắc ý nói: "Chắc tớ là người tặng vợ sớm nhất trong mấy đời nhà họ Lục đấy."
Mấy đời trước đều thua xa.
Cùi bắp muốn chết.
Kể cả cha hắn.
Cũng cùi bắp luôn.
Hai mươi mấy tuổi mới gặp mẹ Lục.
Còn hắn mới bảy tuổi đã quen vợ mình rồi.
Khương Nghi: "......"
Cậu yên lặng dời chân xuống khỏi đầu gối Lục Lê, sau đó lại thấy hắn cúi đầu lục lọi gì đó trong túi.
Khương Nghi sợ Lục Lê đem hết giấy tờ bất động sản của nhà họ Lục tới đây nên lanh tay lẹ mắt túm tay hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-minh-minh-nuoi/2506893/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.