Tại vị trí cô vừa đứng, một bóng mờ hư ảo đang lơ lửng, dần dần ngưng tụ thành gương mặt một bà lão. Cặp vợ chồng đứng cạnh cửa đồng thời hét lên. Văn Sở Sở liếc mắt là nhận ra: “Thật sự là…”
“Các người dùng tà thuật làm chuyện đó, suýt hại c.h.ế.t Lộ Lộ. Nếu không phải tôi c.h.ế.t rồi, e rằng cả đời cũng không phát hiện các người coi nó là vật hiến tế… Vậy mà bây giờ còn dám tới?”
Ác ý của bà lão không hề che giấu. Quay lưng về phía Tống Thần Lộ, khuôn mặt lộ ra từng mảng thịt m.á.u bong tróc.
Chớp mắt một cái, bà ta đã lặng lẽ lao tới, chỉ cách Từ Thanh Xuyên nửa mét! Văn Sở Sở không hổ là sinh viên cảnh sát. Dù sợ đến run người, trong khoảnh khắc nguy cấp vẫn theo bản năng ném ra một lá bùa.
Bùa va chạm chính diện với lệ quỷ. Tưởng rằng sẽ có tác dụng, ai ngờ giấy chỉ khẽ rung, rồi hóa thành một làn khói xanh.
“Cái—”
Văn Sở Sở kinh hãi: “Đây chẳng phải là bùa trừ tà sao?!”
[Chỉ là phù lục cấp thấp thôi.] 056 đứng xem trò vui:
[Đối phó du hồn tiểu quỷ thì được, gặp loại oán niệm sâu như thế này… các người mau chạy đi.]
Nhất Tiếu Hồng Trần
Động tác của bà lão vì lá bùa mà chậm lại vài giây. Ba người không chần chừ, quay đầu bỏ chạy. Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, chiếc gương bên cạnh phát ra tiếng nổ lách tách.
Bạch Sương Hành nhìn sang, thấy gương soi đồ trước cửa phòng ngủ xuất hiện vết nứt từ chính giữa, ngày càng nhiều, ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5228573/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.