Một con lệ quỷ đã bị giải quyết gọn ghẽ, ba người tăng tốc tiếp tục tiến về phía trước. Không biết có phải là ảo giác hay không… Bạch Sương Hành luôn cảm thấy các ngã rẽ trong con hẻm dường như ngày càng nhiều.
Hẻm nhỏ tối tăm, cô bật chế độ đèn pin trên điện thoại, quan sát xung quanh.
Không ổn chút nào.
Họ nhớ rất rõ hướng mình đã đi vào, vẫn luôn đi thẳng theo hướng đó. Nếu mọi thứ bình thường, thì năm phút trước đã phải đến được số 444 rồi.
Thế nhưng sự thật là, bọn họ vẫn mắc kẹt trong con hẻm quỷ dị này, trước mắt là những ngã rẽ chằng chịt như bàn cờ.
Từ Thanh Xuyên cũng thấy lạ: “Cái… cái quái gì thế này?”
Văn Sở Sở rùng mình một cái. Cùng lúc đó, trong lòng ba người không hẹn mà cùng hiện lên ba chữ—
Quỷ đ.á.n.h tường.
Bạch Sương Hành thầm than trong bụng, đúng là cái “mô típ cũ rích” xuất hiện nhan nhản trong phim kinh dị.
“E rằng—”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những mái nhà đen kịt: “Các cậu còn nhớ hạng mục thử thách cuối cùng mà Bách Lý đưa ra không?”
Từ Thanh Xuyên sững người, rồi lập tức trợn to mắt.
“Nửa đêm mười hai giờ, đứng ở nơi cực âm, đi về phía mặt trăng bốn mươi bốn bước!”
Oán niệm của bà lão ngập trời, căn nhà bà ta ở đã sớm trở thành hung trạch hội tụ âm khí. Còn về mặt trăng—Từ Thanh Xuyên ngẩng đầu lên.
Bầu trời đêm khuya như bị mực đen đổ xuống, chỉ còn lác đác vài ngôi sao sắp bị mây đen nuốt chửng. Mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5228574/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.