Một đoạn nhạc đệm nho nhỏ trôi qua, sự chú ý của Bạch Sương Hành lại quay về với Bạch Dạ. Vài tiếng tiếp theo gió yên sóng lặng. Mãi đến bảy giờ tối, cả ba người cùng lúc nhận được tin nhắn của Bách Lý đại sư, yêu cầu tập trung trước cửa số 444.
Nói cũng kỳ lạ, từ khi họ tới đây, điện thoại vẫn giữ chức năng liên lạc, nhưng chỉ giới hạn trong những người thuộc Bạch Dạ. Nếu gọi cho người thân hay bạn bè bên ngoài, màn hình sẽ hiện “số không tồn tại”.
Quay lại số 444, chủ nhà đã đợi sẵn trước cổng.
“Về rồi à.”
Người đàn ông trung niên cười hiền lành: “Gọi các cậu tới là vì chiều nay có người nhờ trừ tà. Sức khỏe của đại sư không tốt, muốn các cậu qua hỏi tình hình.”
Văn Sở Sở hỏi thẳng: “Uỷ thác gì vậy?”
“Ở tòa nhà số 513 xảy ra hiện tượng ma quái.”
Chủ nhà lắc đầu: “Cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, chỉ có thể làm phiền các cậu.”
Bạch Sương Hành liếc ông ta: “Ông không đi cùng sao?”
“Tôi á? Không không không, tôi không được.”
Người đàn ông vội xua tay: “Nói ra sợ các cậu cười, tôi nhát lắm, gặp ma là ngất. Theo chị họ bao năm mà một chiêu nửa thức cũng không học được, chỉ giúp chị ấy làm mấy việc vặt thôi.”
“Đáng tiếc thật.”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Bạch Sương Hành khẽ cười, rồi đổi giọng: “Nhưng đã là ma quỷ thì tiềm ẩn nguy hiểm. Bách Lý đại sư chắc sẽ đảm bảo an toàn cho chúng tôi chứ?”
“Đương nhiên.”
Nụ cười của chủ nhà càng nịnh nọt hơn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-han-luu-than-quy-chi-gia/5228572/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.