Thượng Âu Dật sau khi mang bữa sáng đến bàn cho cô thì lại ra sô pha làm việc trên máy tính. Cô vừa ăn vừa ngắm hắn rất chăm chú. Thượng Âu Dật không tài nào tập trung nổi, hắn định đứng lên đi tới chỗ Mạn Mạn thì cô đã đi đến chỗ hắn trước.
Cô khoanh tay ra vẻ nghiêm túc: " Anh định tính sao đây?"
Thượng Âu Dật buồn cười, chống tay lên thành ghế chăm chú coi cô muốn làm gì:" Ừm!"
" Ừm là sao? Anh đã…em rồi thì phải như nào?"
Hắn nhịn không nổi nữa bật cười thành tiếng. Cô đập vào tay hắn phụng phịu bỏ đi. Hắn kéo tay cô, Đường Ôn Mạn mất đà liền ngã vào lòng hắn. Hai tay hắn khoá trụ ôm cô cứng ngắc.
" Em muốn như nào!"
Hắn có vẻ càng muốn trêu chọc cô nhiều hơn nữa. Đường Ôn Mạn giận dỗi quay đi. Cô càu nhàu:’’ Em gọi điện kể cho mẹ là anh ức hiếp em!"
Thấy tay cô với lấy cái điện thoại thì hắn càng ôm chặt hơn:’’ Thật đấy à?"
" Chẳng nhẽ em đùa. Em sẽ kể cho cả chú nữa!"
Cô không thể để mình chịu thiệt được. Dù sao điều cô muốn cũng chỉ đơn giản là hai người thành đôi thôi.
" Em nhẫn tâm để ba mẹ từ anh đấy à! Đường Nam Kỷ nữa… em nghĩ sao lại định nói cho cậu ta. Cậu ta sẽ lại gây sóng gió thương trường cho anh đấy."
Đường Ôn Mạn hừ một tiếng rõ dài. Thượng Âu Dật không đùa nữa.
" Anh có yêu em không?" Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3374258/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.