Thượng Âu Dật về tới nhà đã quá giờ cơm tối. Ông bà Thượng ngồi xem ti vi ăn hoa quả thấy hắn về thì còn chẳng buồn liếc.
Nhìn chỗ để giày có thêm một đôi giày thể thao trắng viền hồng thì quay ra hỏi:" Ba mẹ! Giày này là của ai?"
Bà Thượng liếc qua:" Của Mạn Mạn!"
Hắn sững lại chút rồi cũng ậm ừ đi vào.
Bà Thượng không vui:" Con bé chưa ăn cơm đâu. Đều tại mày cả làm con bé buồn."
Ông Thượng quay sang:" Gì cơ? Tôi tưởng bà Lan mang lên rồi!"
Bà Thượng lắc đầu:" Chị Lan bảo không động tĩnh, chắc nó không muốn ăn đấy."
Thượng Âu Dật đi vào thang máy ấn số tầng, mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, quầng thâm cũng rõ ràng chứng tỏ hắn đã thức trắng mấy đêm. Tay còn đang vắt áo khoác, định mở cửa phòng xong lại nhìn qua căn phòng đối diện.
Hắn mở cửa phòng mình, vứt áo khoác vào trong phòng rồi vẫn không kìm được gõ cửa phòng cô.
" Mạn Mạn! Anh đây! Nói chuyện chút đi!"
Không thấy có động tĩnh hắn lại đập cửa mạnh hơn. Một phút, hai phút hắn đứng chờ rồi cuối cùng liền lấy chìa khóa mà mở ra.
Phòng không bật đèn, cửa sổ toang hoang, điều hòa cũng không bật. Qua ánh trăng qua cửa sổ hắn thấy cô nằm trên giường người ướt mồ hôi,quanh là đống snack.
" Mạn Mạn! "
Hắn vừa hỏi vừa đi đến nhẹ nhàng sờ tay nên gương mặt bị mồ hôi làm cho tóc dính lên. Đường Ôn Mạn bị chạm vào mặt lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3357358/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.