Chiều tối, sau khi chơi bời mua sắm đủ kiểu thì Đường Ôn Mạn tạm biệt các bạn để trở về Thượng gia. Cô nghĩ là chẳng việc gì phải tránh mặt hắn cả, có mà hắn phải tránh cô ý. Cô nôn nóng muốn gặp lại ba mẹ Thượng sau bao nhiêu năm không về thăm nơi đây.
Vừa bước vào tới trước cổng, chưa kịp nhấn chuông đã cảm ứng vân mặt làm cửa cổng tự nhiên mà mở ra. Giúp việc, người làm vườn nhìn thấy cô thì cô cùng kinh ngạc mà niềm nở đón chào.
Đường Ôn Mạn kéo vali to đi trên con đường sỏi tiến vào nhà chính Thượng gia. Giúp việc mở cửa cho Đường Ôn Mạn vào. Người này trẻ lắm, có vẻ là người mới.
" Xin hỏi là ai đấy ạ!"
Đường Ôn Mạn nhìn cô gái gật đầu:" Tôi là Đường Ôn Mạn! "
Cô gái nhớ là cái tên này quen thuộc. Hình như nghe các giúp việc khác nói chuyện về cô rồi. Cô ấy đứng sang một bên cho cô vào.
Bà Thượng từ trên tầng ung dung bước xuống.
" Chị Lan có trà chanh đào cho tôi chưa?"
Thấy Đường Ôn Mạn đang đứng trước ở phòng khách thì bất ngờ sửng sốt.
" Mẹ! Bây giờ con mới về, xin lỗi mẹ!"
Đường Ôn Mạn chạy đến lao vào lòng bà. Bà Thượng hoàn hồn ôm lại cô, mắt bà long lanh, xúc động vỗ về cô.
" Mạn Mạn của mẹ! Con về là tốt rồi, tốt rồi!"
…
Hai người ngồi trên sô pha, Đường Ôn Mạn kể cho bà về cuộc sống ở Châu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3356710/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.