Đường Ôn Mạn đi tắm sau đó vào phòng đóng cửa sổ, bật điều hòa đi ngủ. Nằm xuống giường nhưng cô không chợp mắt nổi. Mặt hướng ra ngoài cửa sổ kính không kéo rèm. Trăng đêm nay sáng thật, soi tới gương mặt mệt mỏi của cô.
Nằm mở mắt như thế đã lâu lâm rồi. Đồng hồ điểm hai giờ sáng Đường Ôn Mạn vẫn không chợp mắt nổi. Điện thoại đổ chuông cô giật mình thò tay ấn nghe mà không thèm nhìn tên người gọi đến.
" Alo!" Giọng nói nhè nhẹ của cô vọng vào bên kia.
Đầu dây bên kia tiếng nhạc vô cùng ồn ào, tạp âm lẫn lộn đinh tai nhức óc. Người bên kia nói lớn
" Alo! Em đến quán bar Tâm Tình đón Thượng Âu Dật đi!"
Cô ngồi thẳng dậy, đầu mày nhíu vào:" Anh là ai? "
" Anh là Tưởng Vũ bạn Thượng Âu Dật! Cậu ta uống say không chịu về đây này!"
Cô liếc mắt qua định tắt máy:" Gọi cho Tả Dư đi! Liên quan gì tới tôi!"
" Khoan đã, xin em đấy. Cậu ta nhất mực gọi tên em! Bọn anh không ép nổi cậu ta về, uống nữa chắc viêm dạ dày chết mất!"
Đường Ôn Mạn chấn động không nhẹ. Trước giờ hắn tửu lượng cực tốt mà, sao lại có chuyện say được. Chắc phải uống nhiều lắm.
Cô đứng dậy khoác cái áo vào, người vẫn mặc cái váy ngủ tay bồng dài qua đầu gối. Không muốn làm phiền ai nên cô tự bắt taxi đến quán bar kia.
Tới cửa quán suýt chút nữa người ta không cho cô vào, sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3357814/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.