Hôm Đường Ôn Mạn đi, các bạn đều phải đến trường nên không ra tiễn được. Bà Thượng chịu ra khỏi phòng rồi chào tạm biệt cô mà không ra sân bay. Gương mặt bà chất chứa nhiều nỗi buồn, sự tiếc nuối với người mà bà coi như con gái ruột.
Thượng Âu Dật đưa cô đến sân bay. Trên đường ra sân bay cô mở cửa sổ để ngắm nhìn vạn vật. Gió thổi bay tóc mái cô. Mấy ngày nay cô đều không ngủ ngon được. Nằm mơ thấy ba mẹ sau đó tỉnh dậy tận mấy lần trong đêm. Sự phờ phạc trong nét mặt được cô che dấu đi bằng những nét cười.
" Nghĩ gì vậy?"
Hắn liếc nhìn cô, vô tư cất giọng.
" À! Em chỉ đang nghĩ là, sau này em gây chuyện rồi,ai sẽ gánh em thôi!"
Hắn cười khẩy
" Chưa gì đã lo đến việc không có ai gánh họa của em rồi."
" Anh này! Em nói nghe!"
Thấy hắn ậm ừ cô vỗ vỗ vào cánh tay hắn.
" Này em nghiêm túc. "
Thượng Âu Dật nghiêm chỉnh lại, gật gật nghe.
" Lỡ em qua đó rồi, anh không chờ em lớn nữa mà lấy người khác thì sao."
Hắn tỏ vẻ suy ngẫm làm cho Đường Ôn Mạn cảm thấy như hắn đang chần chừ,cân nhắc lắm. Aiss rõ ràng hắn phải đáp ngay chứ. Điều này làm tâm trạng cô giảm sút nhanh chóng.
" Thì…thôi!"
Đường Ôn Mạn đỏ mắt, đẩy hắn một cái, quay đi. Văng vẳng bên tai cô còn nghe thấy tiếng cười khoái chí của hắn.
" Em không chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3351223/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.