Sau khi sang Châu Âu sinh sống và học tập được nửa năm, Đường Ôn Mạn đã thích nghi được hầu hết lối sống sinh hoạt, phương pháp học của học sinh bên đấy. Cô thường xuyên liên lạc video call với bạn bè và ông bà Thượng bên này. Thượng Âu Dật cũng thỉnh thoảng bay sang kiểm soát cho nhánh bên này tiện thể đưa cô đi chơi.
Khi mới sang đây, cô gặp trở ngại lớn với việc chẳng có mấy đứa bạn bày trò vui nhộn cùng mình. Haizz thế là sự nhàm chán trùm lên suy nghĩ của cô. Cô dành thời gian nói chuyện tâm sự hay đi mua sắm, cùng bà nội chăm sóc da. Bà nội cô coi vậy mà tâm hồn còn xuân lắm! Bà thích làm đẹp, mua sắm và còn…hay giận dỗi giống như trẻ con vậy.
Nhiều khi nghe bà với chú út tranh luận mà chú luôn nén cười làn cô muốn vạch trần chú lắm. Sống với họ lây ngày cũng sinh ra tình cảm gắn bó, gắn kết tình thân.
Đi đâu bà cũng bảo chú phải đưa đón cô cẩn thận và an toàn vì bà nội luôn lo xa mà.
Giáng sinh còn vỏn vẹn vài ngày nữa là đến. Khắp mọi nơi đều ngập tràn không khí giáng sinh, hân hoan vui vẻ. Trường của Đường Ôn Mạn cũng tổ chức giáng sinh sớm. Cô còn cùng các bạn nữ gói quà để dưới cây thông lớn trong lớp học.
Mạn Mạn sớm đã kết thân được hết các bạn, trong lớp có ba bốn bạn nữ là người nước T giống cô, lại một hai bạn là người nước C, số còn lại đều là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-thuong-tong-hom-nay-khong-pha/3351231/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.