【 158 】
Ta sửng sờ bất động, nhìn nhìn Phùng Uyển, rồi lại quay đầu nhìn nhìn Tấn Ngưng đang ngày càng xa.
"Ngưng nhi." Cuối cùng phục hồi tinh thần lại, ta vội vàng chạy ra khỏi phòng, không đầu không đuôi nói, "Ngưng nhi, ngươi hãy nghe ta nói..."
Tấn Ngưng vẫn không dừng bước lại, tiểu quỷ trong lòng nàng cũng khóc không ngừng, tiếng khóc vang dội làm náo kịch vừa xảy ra càng tăng thêm không khí. Ta bước nhanh hơn, dùng sức giữ lại bả vai nàng, liều lĩnh chắn trước người nàng lo lắng nói: "Ngưng nhi, ngươi hiểu lầm..."
Tấn Ngưng cuối cùng chịu dừng bước, nàng ngẩng đầu, dùng ánh mắt lạnh như băng căm giận nhìn chằm chằm ta.
"Ngưng nhi, ngươi hãy nghe ta giải thích..." Nhìn thấy ánh mắt của nàng, trong nhất thời ta không biết phải nói điều gì, chỉ sững sờ nói, "Ta vừa mới, ta vừa mới ngủ, tỉnh lại liền..."
Lúc này, tiểu quỷ Tấn Ngưng ôm lại đột nhiên dừng khóc, hai nhãn cầu tròn vo của hắn nhìn chăm chú nét mặt kích động của ta, giống như đang nhìn điều gì đó mới lạ, cái miệng nhỏ cũng phát ra thanh âm "A nha...", sau đó lại vui mừng cười lên khanh khách không ngừng.
Quên đi bản thân mình còn phải tiếp tục giải thích chuyện vừa nãy, ta thậm chí tức giận mở miệng nói: "Tiểu quỷ, ngươi cười cái gì?"
Tấn Ngưng đương nhiên bị ta chọc giận, nàng đề cao âm điệu, lạnh lùng hỏi: "Thành Nhược Hề, đây là giải thích của ngươi?"
"Ta..." Lúc này ta mới ý thích được, một phút phân tâm của mình đã làm cho hậu quả càng nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109987/chuong-158.html