Ngày hôm sau tại hậu viện, ta nói chuyện mình chính là quận mã cho Bạch Đái lão nhân. Ta thấy miệng hắn lập tức há rộng, sau đó mấp máy mà nói không nên lời. Bạch Diệp Nhi cũng chẳng tốt hơn cha mình, nàng cũng ngây ngốc đứng ở một bên, hết nhìn ta lại nhìn Tấn Ngưng đang ôm tiểu quỷ.
"Ngươi đừng không nói với ta rằng..." Bạch Đái lão nhân chỉ vào tiểu quỷ Tấn Ngưng đang ôm trong lòng, "Đây là con của các ngươi nha?"
Ta kéo kéo miệng, không muốn trả lời hắn.
Tấn Ngưng cười nói: "Bạch đại gia, đây là nhi đồng của một bệnh nhân ở chỗ chúng ta."
Không hiểu tại sao khi nghe Tấn Ngưng gọi Bạch Đái lão nhân như vậy, ta không nhịn được cười lên.
"Nhưng mà..." Bạch Diệp Nhi lắc lắc đầu không thể tin được, nói với ta, "Ngươi là..."
"Được rồi." Ta gật gật đầu, cười nói với Diệp Nhi, "Mấy năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện... Ta không có cách nào giải thích cho ngươi rõ ràng. Nhưng ta và Tấn Ngưng đích thực là hai vợ chồng... Hay là thê tử thê tử? Ngươi có thể gọi bọn ta như vậy."
Trên lưng tê rần, Tấn Ngưng nhéo ta một chút rồi trừng mắt liếc ta, sau đó quay đầu cười nói với Bạch Diệp Nhi: "Bạch cô nương, đúng như Nhược Hề nói, nàng chính là quận mã các ngươi muốn tìm."
Bạch Đái lão nhân vẻ mặt kinh ngạc truy vấn: "Hoa Đà tái thế' là nàng thật sao?!" Lão đầu đáng chết, ngươi cố ý đi!
"Nhược Hề đừng hỗn." Thấy vẻ mặt ta căm giận, Tấn Ngưng dường như đoán được trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109988/chuong-159.html