PSTON
【 157 】
Làm người không thể quá tham lam, đạo lý này ta biết.
Cho nên ta thực thỏa mãn với hiện tại. Không cần sóng to gió lớn, chỉ cần bình đạm qua ngày. An phận đứng trong quận mã phủ, đứng bên người mà ta yêu, mỗi ngày xem bệnh cho người tới cửa, ngẫu nhiên ra ngoài đi dạo, hoặc là lên núi hái thuốc... Nếu cả đời cứ trôi qua bình thản như vậy, thì thật là hạnh phúc.
Chính là, người luôn có lòng tham không đáy, đạo lý này ta cũng biết.
Vì vậy ta có một tiếc nuối nho nhỏ -- Là không thể cho Tấn Ngưng có một đứa trẻ. Nói đến cũng lạ, tâm tình này từ đầu vốn của Tấn Ngưng, không phải của ta. Nhưng khi nhớ lại vẻ mặt bi thương của nàng lúc nói xin lỗi vì không thể sinh một đứa trẻ cho ta, thì ta cảm thấy như mình mới là người đầu sỏ. Ta biết, mọi người chung quanh đều âm thầm nói, vì sao quận chúa và ta thành thân lâu như vậy mà một chút dấu hiệu nôn ọe cũng không có đây? Ta và Tấn Ngưng từ trước đến giờ vẫn chỉ luôn cười cho qua, trước kia đã không để ý tới những lời nhàn ngôn vụn ngữ, thì giờ cũng là như vậy.
Tuy giờ Tấn Ngưng không hề nhắc đến chuyện này, nhưng áy náy của ta lại ngày càng tăng, nhất là khi nhìn thấy bộ dạng vui mừng nhảy nhót của nàng lúc tiếp xúc với tiểu hài tử, hay mẫu tính mà nàng không tự giác toát ra.
Đặc biệt là hôm nay, lại càng khó đối mặt.
"Ngươi xem ngươi xem! Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109986/chuong-157.html