【 61 】
Ta nhờ Nhị sư huynh đi trích chút hoa quế mang về.
Trước khi quận chúa rời đi, ta thật muốn tự mình làm hoa quế cao tặng nàng. Sư phụ đã nói rằng, có một số chuyện vốn là không thể. Một khi đã vậy, ta chỉ mong mình có thể làm một chút chuyện có thể mà thôi.
Ở nơi đây quận chúa đã phải trải qua một sinh nhật kinh khủng nhất, ta thật muốn bồi cho nàng, dù chỉ là bằng một đĩa hoa quế cao nho nhỏ.
Giờ soi gương sẽ phát hiện, trên mi trái của ta đã có thêm một tiểu vết sẹo. Dài và hẹp cắt qua lông mày, nhưng chưa kéo dài xuống mắt. Xa xa nhìn sẽ chỉ thấy lông mi ta như bị ngăn ra, nếu đến gần hơn mới phát giác đó là vết sẹo. Đương nhiên trên người ta lại càng nhiều sẹo hơn nữa, không chỉ như cái này, chúng được phân bố ở mọi nơi trên cơ thể. Nhưng khi mặc quần áo thì lại hoàn toàn che lấp hết, ngoại nhân nhìn vào cũng chỉ có thể thấy một vết trên mi trái mà thôi.
"Đừng sợ, sư muội." Nhị sư huynh an ủi, "Như thế này nhìn ngươi so với trước kia càng thêm nam nhân vị, là chuyện tốt."
Đương nhiên không cần nghĩ cũng biết hắn nói đểu ta.
Thực ra với ta mà nói, cũng chẳng buồn để ý đến việc trên mặt mình có thêm một vết sẹo hay không. Ta cảm thấy đây là đánh dấu, ghi nhớ chính ta đã đại dối gạt quận chúa, ghi nhớ chính ta đã gây thương tổn cho nàng-- như muốn nhắc nhở cho ta cả đời áy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109893/chuong-61.html