60 】
Ta không nên theo sư phụ khóc lớn.
Bởi mỗi một lần thút thít, mỗi một cái nghẹn ngào, đều khiến toàn thân ta ê ẩm, đến cuối cùng chỉ làm ta dở khóc dở cười. Ta nghĩ giá như mình có thế khóc ngất đi, để trong lòng không có chua cay cùng với toàn thân đau đớn.
Cảm giác mình đã ngủ rất lâu, thậm chí như không muốn tỉnh. Đúng vậy, không phải là không thể tỉnh, mà là không muốn tỉnh lại. Có đôi khi ý thức của ta là thanh tỉnh, ta nghe được thanh âm có người ở cạnh bên, cảm giác được có người nhẹ nhàng đắp khăn nóng lên trán của mình, có người dùng thìa mớm nước cho ta uống -- ta biết, chỉ là ta không muốn mở mắt ra.
Mệt mỏi quá. Thật sự mệt mỏi quá.
Mệt đến nỗi ngay cả mở mắt cũng không muốn làm.
Hay có thể nói, là ta sợ phải đối mặt với chuyện kia, sợ phải đối mặt với người đó.
Có đôi khi ta nghe được tiếng sư phụ thở dài. Là tiếng thở dài của bất đắc dĩ và vô lực.
Có đôi khi ta cảm giác được có người cầm lấy tay ta, gắt gao nắm, nhưng nghe không được thanh âm nào.
Cũng có đôi khi ta biết chung quanh không có người, chỉ còn mình ta nằm lại trên giường.
Và có đôi khi ta sẽ nghe được Nhị sư huynh đang cùng ta nói chuyện, chỉ vừa nói vài lời, cũng đã khiến ta thật muốn cho hắn mấy bạt tai --
"Sư muội, làm sao ngươi còn không tỉnh dậy, đã mấy ngày rồi?"
"Nếu ngươi không tỉnh, ta sẽ gọi ngươi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109892/chuong-60.html