59 】 Suy nghĩ của Nhị sư huynh
Vì sao lại thành như vậy??
Ta cứ tưởng rằng A Thành sư muội sẽ không có việc gì, ta còn cho rằng có thể thấy nàng sôi nổi từ trong động bước ra, ta cho rằng nàng sẽ còn gào lớn trách cứ mọi người vì cái gì cho phép quận chúa một mình đi đổi nàng về.
Sư phụ ôm A Thành sư muội vào trong phòng đã hơn một canh giờ. Ngoại trừ không ngừng đòi chúng ta bưng thủy, tiêm thuốc bôi, đều không cho phép chúng ta bước vào trong phòng nửa bước. Nguyên nhân việc này đương nhiên không phải chỉ là bởi A Thành sư muội là thân nữ nhi, mà còn bởi chúng ta quả thật không thể giúp được gì. Ta chưa từng thấy sư phụ tiều tụy như vậy, hắn không nói với chúng ta lời dư thừa, một câu cũng không có. Chỉ giao cho chúng ta lấy gì cho hắn, hay tiêm thuốc gì, và tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào vào phòng.
Ta cùng Đại sư huynh cứ như vậy lẳng lặng đứng ở cửa phòng, trông chừng không cho kẻ khác đi vào.
Phải chịu đựng, phải cố gắng chịu đựng, nhưng dường như ta nhịn không được nữa.
Nếu A Thành sư muội chết thì sao? Nếu cuối cùng nàng không đứng dậy nổi thì sao? Nước mắt chảy ra, hít thở cũng khó khăn hơn, đến cuối cùng chỉ có thể cất lên tiếng khóc rất nhỏ.
"A Mộc, không được khóc." Đại sư huynh nói, thanh âm thực bình tĩnh.
"Đại, Đại sư huynh..." Ta thật sự là nhịn không được, một bên khóc một bên hỏi, "Nếu... nếu A Thành sư muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109891/chuong-59.html