62 】 Suy nghĩ của Nguyệt Nhi
Nhìn thấy một đôi có tình nhưng không thể thành thân thuộc, thực là một chuyện rất khó chịu.
Nhất là thấy quận chúa cùng Thành công tử cãi cọ, ta lại càng khó chịu hơn.
Ta cùng Quận chúa ngồi trong một chiếc xe ngựa, Lương đại phu cùng A Vân công tử lại ngồi trên một chiếc xe khác. Giờ đây chỉ còn hai người ở chung, ta nhịn không được muốn nói gì đó, nhất là đối với quận chúa kỳ quái như bây giờ.
Thật vất vả Thành công tử mới tỉnh, quận chúa mỗi ngày nghĩ tới Thành công tử lập tức chạy tới thăm, ta cũng biết điều đứng ở bên ngoài không quấy rầy hai người bọn họ. Thế nhưng, trừ bỏ thanh âm tranh cãi được truyền ra ngoài cửa, ta còn thấy khuôn mặt quận chúa lạnh băng như tuyết bước ra khỏi phòng.
Quận chúa nguyện ý ăn cơm, quận chúa nguyện ý ăn canh -- nhưng lại hoàn toàn không muốn nói bất cứ gì. Khi bị chọc nóng nảy, nàng cũng chỉ gật gật đầu, hay đơn giản đáp lại vài tiếng. Nhìn quận chúa thân mình gầy yếu ngồi trong xe ngựa rực rỡ xa hoa, dù là ai cũng đều cảm thấy đau lòng.
"Quận chúa..." Ta nhẹ giọng hô.
Quận chúa không phản ứng gì, đến khi ta kêu vài tiếng, nàng mới chậm rãi đưa mắt nhìn về phía ta.
"Ách..." Thấy quận chúa đã nhìn lại, nhưng ta đột nhiên chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể kéo đề tài, "Thật tốt quá, quận chúa ngài rốt cục có thể trở về bên Vương gia rồi."
Quận chúa khẽ mỉm cười, nhưng nháy mặt lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109894/chuong-62.html