39 】
Ta chưa bao giờ từng cảm thấy cuộc đời của mình là bi thảm.
Nhưng bây giờ, ta thừa nhận là đã có chút như thế.
Ta đã yêu một người.
Ta đã yêu một nữ nhân.
Ta đã yêu một nữ nhân là quận chúa.
Ta đã yêu một nữ nhân là quận chúa hơn nữa còn cố chấp hôn nàng.
Và quan trọng hơn, ta cũng là một nữ nhân.
Ta từng nghĩ rằng, nếu như có thể, thật muốn vào cái ngày mà sư phụ phân phó chúng ta tiến vương phủ, ta kiên quyết rút lui, hung hăng cự tuyệt lão đầu này. Thì ta giờ đây đã hàng ngày ở trong y quán tiếp tục tiêm thuốc, tiếp tục mơ về giấc mộng đẹp được gả cho tế kim quy (con rể quý),tiếp tục thầm mến võ quán Nhị thiếu gia, và tiếp tục cuộc sống nữ giả nam trang bình đạm.
Nhưng chẳng thể có từ "nếu".
Trước khi xảy ra nụ hôn đó, ta cùng Tấn Ngưng vẫn có thể ở cùng một chỗ... Bản thân ta còn cảm thấy là rất hòa hợp. Nhưng từ khi có nụ hôn đó, chén hảo thuốc ta mới tiêm cho nàng cũng chần chừ không dám bưng lên. Mỗi lần đưa thuốc cho Tấn Ngưng, ta luôn đặt bên cạnh một viên đường nhỏ, phòng nàng không chịu nổi đắng có thể dùng. Nhưng bây giờ, cái Tấn Ngưng không chịu nổi, hẳn là mạo phạm của ta đối với nàng.
Trong mắt quận chúa, ta vốn là một nam nhân, hoặc bây giờ có lẽ đã hạ xuống thành bỉ ổi nam nhân cũng không chừng.
Mà ta lại cũng dám cố chấp hôn quận chúa -- người ta hảo hảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109871/chuong-39.html