40 】
Đi vào trong viện, nhìn cánh cửa phòng quận chúa đóng chặt, ta tàn nhẫn ép buộc chính mình phải nhận lấy cảm giác trong lòng đang bị cào xé này. Nó giống như một vật không biết là gì, vô hình vô ảnh, nhưng cảm giác tựa như đôi bàn tay chậm rãi bóp chặt yếu hầu của ta, khi mới bắt đầu thì hoàn toàn không nhận biết, để đến giờ thì dù cho thở cũng thở không xong, muốn giãy giụa cũng quá muộn màng, hay có lẽ, ta căn bản không muốn giãy giụa.
Âm thầm thở dài, tuy tâm thật chẳng muốn, nhưng ta biết cái ta thấy ngày hôm nay, đích thực đúng là Kim Đồng Ngọc Nữ. Trần Tử Nghĩa, tuấn tú, giàu sang, có lẽ cũng rất thực tâm với tình yêu, đẹp đôi cùng quận chúa danh xứng kỳ thực (xứng đôi vừa lứa) như mọi người nói. Có lẽ, đây là vận mệnh an bài, nhường quận chúa chạy nạn đến nơi đây, để gặp gỡ được Trần Tử Nghĩa, mà ta và sư phụ, chỉ là thúc đẩy bọn hắn có đoạn lương duyên này, tiểu phối hợp diễn tạo lên giai thoại ngàn đời. Nếu bọn hắn thật sự kết thành một đôi, hẳn là Vương gia sẽ rất vui mừng.
Hiện giờ cảm giác của ta chính là mệt mỏi, thậm chí đến sức nâng một chiếc lông chim cũng không có được. Khi ta đang miên man suy nghĩ, tựa hồ lại nghe thấy tiếng quận chúa ho khan trong phòng.
Ta ngẩn người, vội vàng đi tới phòng bếp.
Lấy ra hai trái tuyết lê đã cất kỹ, ta không khỏi nhíu mày. Nấu xong chè rồi, làm thế nào đưa lên quận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109872/chuong-40.html