38 】
Ngồi trên xe ngựa đã được bảy ngày. Không nói đến ta lớn lên như nam nhân khỏe mạnh mà mông còn muốn nát, nói chi đến Tấn Ngưng thân thể của thiên kim quận chúa. Bình thường vốn mặc gấm vóc lụa là, giờ quận chúa chỉ đơn giản vải thô bố y, nhưng cũng chẳng che lấp được lệ chất thiên sinh của nàng, khiến ta nhìn thấy mà hảo đau lòng. Từ khi bắt đầu lên xe, dù có vất vả nàng cũng không nói ra một lời. Ta đem quần áo làm thành một cái đệm lót đưa cho nàng ngồi, nhưng khuyên hơn nửa ngày, nàng cũng không chịu. Cuối cùng đến khi sư phụ lên tiếng khuyên nhủ, nàng với vẻ mặt áy náy mới chịu ngồi lên. Nhưng ngồi không bao lâu, lại dời vị trí, đem đệm êm tặng cho sư phụ ta, cung kính tặng cho lão nhân gia tọa, một chút kiêu ngạo của quận chúa cũng không hề có.
Thấy lão nhân kia bướng bỉnh, chết cũng không ngồi lên đệm, Tấn Ngưng liền đưa tầm mắt hướng về phía ta.
Không để nàng kịp mở lời, ta ngay lập tức nở nụ cười toe toét: "Trong xe buồn quá, ta ra đầu xe ngồi."
Sau đó rời đi.
Phía ngoài thùng xe, Tam Thất thong thả điều khiển ngựa chạy, gió vi vu thổi quất lên khuôn mặt mỉm cười của hắn, quang cảnh này thật khiến người ta cảm thấy yên bình. Chẳng lẽ người học Phật đều là ung dung tự tại, Thái Sơn dựng ở trước mắt cũng không hề kinh hãi? Ta liếc nhìn Tam Thất, từ khi ta xuất hiện hắn vẫn chưa có bất kì phản ứng nào, hắn hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109870/chuong-38.html