37 】
Giờ đây Tấn Ngưng đang ngồi trong xe ngựa của Tam Thất, còn Tam Thất thì bộ dạng tự nhiên đang an ổn ngồi ở đầu xe ngựa.
Còn ta bị sư phụ kéo đi nói chuyện.
Không biết sư phụ vừa cùng Tam Thất nói qua gì, chỉ biết vừa từ trong nhà bước ra, sư phụ liền tiếp đón đưa quận chúa lên xe ngựa, rồi dẫn ta tới nơi hẻo lánh này. Vẻ mặt sư phụ cực kỳ nghiêm túc, không chờ ta đặt câu hỏi, hắn nói một câu khiến ta sững sờ ngay tại chỗ : "Kỳ thật, y quán là do người khác đốt."
"Cái gì?" Ta không hiểu sư phụ muốn biểu đạt cái gì, chẳng phải hắn vừa nói y quán là chính hắn không cẩn thận đốt sao?
"Chuyện này tuyệt đối không được để quận chúa biết, bằng không sẽ khiến quận chúa càng không an lòng." sư phụ cúi thấp đầu, nghiêm túc đến độ quên cả vuốt râu mép của mình, "Là có người lợi dụng khi vi sư ngủ, đã phóng hỏa y quán."
"Chẳng lẽ..." Lẽ nào thật sự có người muốn đưa chúng ta vào chỗ chết?
"Lén lút như thế, hẳn là kẻ có tử thù với Vương gia, cũng có thể là kẻ trước mặt hoàng thượng vu tội Vương gia cướp ngôi." Sư phụ nói.
Ta gãi đầu: "... Người khẳng định thật sự không phải lỗi do người chứ?" Nói không chừng vì không có ai nhìn thấy, sư phụ lại đổi trắng thay đen...
Vừa nghe ta nói như vậy, sư phụ trợn mắt trừng trừng: "Tiểu tử, ngươi càng ngày càng không biết lớn nhỏ!"
Nhìn thấy sư phụ lại muốn tức giận, ta bước lên phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cua-ta-la-quan-chua/1109869/chuong-37.html