Editor: Linh Phan
Hôm nay, nhà lớn của nhà họ Quan cực kỳ náo nhiệt.
Không phải bởi vì có thêm một vài vị trưởng bối thân thiết đến đây, mà bởi vì nụ cười trên mặt mỗi người cùng với sự vui vẻ lưu động trong không khí.
Hôm nay là ngày đính hôn của Quan Chính Bình.
Quan Chính Bình và Quan Trần Như Ý gần đây đã có thêm chút da thịt nhưng vẫn rất gầy ngồi trong phòng khách, vừa nghe chú, thím nói chuyện, vừa chờ ba mẹ Tôn Gia Nhạc.
Chờ hai người họ tới, anh sẽ cùng với Tôn Gia Nhạc hiện đang ở phòng dành cho khách trên lầu hai, cử hành lễ đính hôn đơn giản.
"Không thể tưởng được Chính Bình của chúng ta bình thường nề nếp như vậy, vậy mà cũng sẽ theo trào lưu hiện giờ, "cưới chui" với người ta." Thím đồng thời làm bà mối cũng cười nói
"Nó ấy à, gặp được đúng người. Mọi người không biết lúc nó gặp được Gia Nhạc thì nói nhiều hơn, còn vừa nói vừa cười..." Quan Trần Như Ý cầm tay con trai cười nói, sắc mặt đỏ thắm đã ít bớt đi vẻ bệnh tật: "Gia Nhạc nhà chúng ta rất đáng yêu, cả ngày cười hì hì, giống như con gái mà tôi vẫn luôn mong muốn vậy..."
Quan Chính Bình nhìn mắt mẹ mình toả sáng, cảm thấy may mắn vì mình đã làm ra một quyết định sáng suốt.
Anh trời sinh tính tình trầm mặc, tính cách cũng lạnh lùng cứng nhắc, lúc mẹ nói chuyện với anh cứ như một bài thuốc dân gian.
Nhưng lúc mẹ gặp được Gia Nhạc lại khác, hai người họ thường xuyên nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8172/chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.