Editor: Linh Phan
Lúc Tôn Gia Nhạc trở lại phòng khách, vừa vặnnhìn thấy Quan Chính Bình tháo mắt kính xuống, xoa hai hàng lông mày,xoay cổ, một bộ dáng cả người cứng đờ khổ sở.
Tôn Gia Nhạc nghe tiếng cổ anh vang lên "rắc rắc", vì vậy lấy ra một lọ dầu thuốc trị đau nhức tên "Như Ý Long" từ trong túi xách đưa tới như hiến vật quý.
"Cho em mượn cổ, vai của anh ba mươi giây, bảo đảm anh sẽ cảm ơn em ba mươi ngày." Cô nói.
"Đây là cái gì?" Anh liếc nhìn dầu thuốc một cái, bởi vì cô quan tâm mà sắc mặt tốt hơn một chút.
"Dầu thuốc trị đau nhức bạn em mang về từ Hongkong." Tôn Gia Nhạc lắc lắc trước mặt anh vài cái, lại còn khen ngợi một phen.
Quan Chính Bình nhìn, nhíu mày hoài nghi: "Cái chai này vô cùng..."
"Giống như một cái trụ trong miếu, đúng không? Vừa có màu vàng vừa có màu đỏ, phía trên vẽ rồng, còn dùng hình dáng của cổng chào viết một dòng "Như Ý Long". Lúc em nhận được cười suýt chảy nước mắt."
Tôn Gia Nhạc đổ một chút dầu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng sau đó bôi lên cổ và vai anh.
"Chậc chậc chậc, anh là tượng đá à." Tôn Gia Nhạc mới bóp hai lần, tay liền đau muốn chết, vì vậy đổ dầu thuốc lên da anh, dùng tay đấm hai cái: "Thuốc ngâm trong bình đều là thuốc bắc, vừa nhìn đã cảm thấy die ndan le equy do on thứ này có hiệu quả, như thế này đau nhức của anh sẽ tạm biệt không thấy nữa, giống như em đã nói."
Cô nhìn những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8171/chuong-6-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.