Tôn Gia Nhạc vùi mặt vào khăn tay, vừa khóc vừa cười khiến cô cũng không biết bản thân muốn gì nữa.
“Anh có biết họ đã phân chia rõ ràng không? Một phút trước khi mẹ em gọi tới, ba em gọi, nói ông ấy sẽ kết hôn sớm hơn em, cho nên phải bay đến Las Vegas cùng với người bạn gái nhỏ hơn ông ấy hai mươi tuổi, cũng không nghĩ đến khoản nợ trong thẻ của ông ấy vừa được em trả hết vào tháng trước. Sau đó...” Cô vô lực vô lực úp mặt vào lồng ngực anh, yếu ớt nói: “Mẹ em gọi đến, tiếp tục nói, sáng nay lúc bà ấy đi ăn sáng thì gặp được một người đàn ông trẻ hơn mình mười tuổi, hẹn bà ấy ăn trưa, bà ấy nói hai người họ vừa thấy đã yêu, bây giờ bà ấy có tình yêu mà mình muốn theo đuổi cho nên sẽ không tới!”
Tôn Gia Nhạc nói tới chỗ này đã bắt đầu nín khóc mà mỉm cười. Bởi vì vẻ mặt Quan Chính Bình khiếp sợ giống như nghe được tin tức khủng long sống lại hủy diệt thế giới vậy.
“Em xác định hai người họ không phải đang diễn kịch?” Quan Chính Bình không có cách nào im lặng.
“Đương nhiên không phải, bởi vì loại tiết mục này bọn họ đã diễn qua rất nhiều lần. Đó chính là nguyên nhân tại sao em có thể bình tĩnh tự nhiên như vậy khi ở phim trường, bởi vì cuộc sống thực tế của em còn không chân thực hơn cả phim ảnh.” Cô ngồi thẳng người dậy, vốn muốn nhún vai giả bộ vân đạm phong khinh, hai vai lại sụp xuống: “Em sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8173/chuong-7-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.