“Tôi thích chính là sự sáng sủa, tốt bụng, cảm giác lúc tôi ở chung với cô ấy rất dễ chịu, những chuyện này không liên quan đến điều kiện bên ngoài của cô ấy.” Quan Chính Bình xoa đầu Tôn Gia Nhạc nói.
Tôn Gia Nhạc cười khúc khích, cảm giác lâng lâng, hoá ra cảm giác có người che chở vui vẻ như vậy.
“Em sẽ nói với ba không cho phép bọn họ quay phim ở đây.” Hoàng Lệ Văn dậm chân một cái, nói.
“Vậy nhân tiện cũng nói với ba cô, tôi là người công tư rõ ràng, nếu có người lấy việc công làm việc tư, tôi nhất định sẽ không để yên.” Quan Chính Bình lạnh lùng nói.
“Không cần như vậy.” Tôn Gia Nhạc cảm thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, lập tức cầm tay anh, dùng sức lắc đầu.
“Anh vì cô ta mà lại muốn đoạn tuyệt với ba em? Em sẽ nói với ba!” Hoàng Lệ Văn đã bao giờ phải chịu uất ức như vậy, nhất thời nước mắt ròng ròng lên án anh.
“Tôi không phải là đoạn tuyệt với ba cô, tôi chỉ không muốn nhìn thấy cô.” Quan Chính Bình nhìn chằm chằm Hoàng Lệ Văn, trên trán gân xanh nổi lên.
Nếu vừa rồi thoạt nhìn Quan Chính Bình rất vô tình,diễn đàn lê quý đôn ánh mắt bây giờ của anh hoàn toàn giống như sát thủ máu lạnh. Tôn Gia Nhạc trộm liếc anh, ở trong lòng nghĩ.
“Cút!” Quan Chính Bình trừng mắt, gầm lên một tiếng.
Hoàng Lệ Văn sợ tới mức xoay người bỏ chạy, chỉ sợ nếu còn không ra ngoài anh sẽ thật sự khiến cô ta lăn ra.
“Đáng giận!” Quan Chính Bình nặng nề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8168/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.