Editor: Linh Phan
“Quan tiên sinh, Tôn tiểu thư, hai người không sao chứ? Phía trước xảy ra tai nạn liên hoàn.” Giọng nói của tài xế truyền đến từ microphone.
“Chúng tôi không sao, anh lái xe cẩn thận.” Quan Chính Bình nói.
Tôn Gia Nhạc trở lại chỗ ngồi, nhìn Quan Chính Bình đang mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nhìn thẳng về phía trước, một bộ dạng chính nhân quân tử, cô nhăn mày, chọc chọc vào vai anh.
“Chính Bình.” Cô cố ý gọi tên anh, còn dựa sát vào người anh thêm một chút.
“Chuyện gì?” Quan Chính Bình không để lại dấu vết lui về phía sau một chút.
“Tôi cảm thấy có một tình trạng anh có thể phải chú ý một chút.” Cô lại ngồi gần anh hơn một chút, hoài nghi mình nghe thấy tiếng thở dốc vì kinh ngạc của anh.
“Tình trạng gì?” Cơ thể Quan Chính Bình cứng đờ.
“Chúng ta ngày mai sẽ đính hôn, hơn nữa cũng sẽ nhanh chóng kết hôn, đúng không?” Mặt cô dí sát vào trước mặt anh, mình lại ngừng thở.
Đáng chết, tim cô sao lại đập nhanh như vậy?
“Đúng.” Cả người Quan Chính Bình cũng chỉ có miệng cử động.
“Nhưng mà, một khi em tới gần, anh lại cứ bày ra vẻ muốn đẩy em ra xa tám trăm dặm, anh như vậy mọi người sao có thể tin tưởng dien dan le e quy do on hai chúng ta thật sự đang yêu nhau?” Nhịp tim của cô như đánh trống, lại cố giữ vững bình tĩnh cầm vai anh hỏi.
Trời ạ, cảm giác cầm tay anh thật sự rất thích, thích đến mức cô muốn cắn một miếng.
“Anh không muốn em hiểu lầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8169/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.