Cốc cốc…
“Gia Nhạc, có trai đẹp tìm ở bên ngoài kìa”. Phụ tá ở ngoài cửa gọi.
“Mời anh ấy vào”
“Đánh người! Cô ta đẩy tôi!”
Lời Tôn Gia Nhạc còn chưa dứt, Hoàng Lệ Văn lập tức ngã xuống đất kêu to.
Tôn Gia Nhạc trợn mắt há mồm nhìn Hoàng Lệ Văn ngã rất đẹp, một giây tiếp theo liền nhịn không được mà bật cười.
“Hoàng tiểu thư, kỹ thuật diễn xuất của cô rất kém”. Tôn Gia Nhạc chỉ tay về phía cô ta, cười không khép được miệng nói, vừa lúc này cửa bị đẩy ra.
“Lệ Văn, sao em lại ở đây?”. Quan Chính Bình bước vào trước, vừa nhìn thấy Hoàng Lệ Văn, ánh mắt nhất thời trở nên rét lạnh.
“Hai người đang điễn kịch à?”. Lại Tiểu Phi theo sau Quan Chính Bình xoi mói quan sát người phụ nữ kia một lượt từ đầu tới dienn dan lee quy doonchân, hạ xuống một cái kết luận: “Qúa ra vẻ! Có ai đã ngã xuống rồi còn khép hai chân lại, nghiêng người 45 độ, cực kỳ mất tự nhiên”
Ánh mắt Quan Chính Bình nhìn về phía Tôn Gia Nhạc, chỉ thấy cô cười hì hì nhìn anh, mang vẻ mặt thiên hạ vô sự.
Nhưng dấu năm ngón tay mắt nhìn tâm kinh* còn in trên mặt, không khó tưởng tượng vừa rồi Hoàng Lệ Văn đã làm cái gì.
“Anh Quan, cô ta ức hiếp em! Đẩy em ngã xuống đất, còn cười nhạo em”. Hoàng Lệ Văn vừa nói vừa sụt sùi khóc.
“Cô ấy sẽ không làm loại chuyện đó!”. Quan Chính Bình tới bên cạnh Tôn Gia Nhạc, ôm lấy vai cô.
“Vẫn là anh hiểu rõ em nhất”. Tôn Gia Nhạc cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8167/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.