Tô Di nghe vậy bật cười: “Có chuyện gì được chứ? Thật có chuyện ta có thể đến tìm cô sao?”
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng phải: “Có lý, thật có chuyện tìm tôi cũng chẳng có tác dụng gì, ha ha ha ha.”
Tô Di thân mật nắm tay nàng cười một lúc lâu, mới nói: “Đến tìm cô cũng không có việc gì, chỉ là nhớ cô thôi, cô cũng không chịu đến tìm ta, ta đành phải đến thăm cô.”
Tô Cửu Nguyệt ban đầu nghĩ lần chia tay trước là kiếp này không còn cơ hội gặp lại, không ngờ nàng ấy lại còn nhớ đến mình.
“Sao cô lại đi một mình? Đại tướng quân Tô có biết không?” Lông mày Tô Cửu Nguyệt nhíu c.h.ặ.t lại. Mới qua Tết, trên đường không biết có kẻ xấu không, nàng ấy lại cứ thế mà chạy đến, còn chỉ dẫn theo một thị nữ? Tô Di thấy vẻ mặt nàng, cố ý trêu chọc nàng: “Cần gì phải mang theo người? Cô không biết võ công của ta sao? Nếu có kẻ xấu đến, một mình ta có thể đ.á.n.h mười người!”
Nói rồi còn buông tay nàng ra, bày ra một thế võ khởi đầu.
Tô Cửu Nguyệt không ngờ nàng ấy lại có suy nghĩ này, gặp kẻ xấu việc đầu tiên chẳng phải là chạy trốn sao?
“Đừng mà, đao kiếm không có mắt, cô tay không đ.á.n.h nhau có lẽ còn được, nếu gặp phải kẻ hung ác thì làm sao? Chuyện lần trước cô quên rồi sao? Lát nữa tôi sẽ nhờ người nhà đưa cô về.”
Tô Di bật cười thành tiếng: “Cô xem cô bây giờ kìa, nhíu mày lại như một bà già nhỏ vậy. Ta đùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302008/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.