“Áo cưới?!” Tô Cửu Nguyệt kinh ngạc thốt lên: “Cô sắp lấy chồng sao? Cô mới bao nhiêu tuổi chứ?”
Tô Di chống cằm thở dài: “Ta cũng không muốn lấy chồng, ở nhà mình tốt biết bao! Cô còn nói ta, cô không phải cũng lấy chồng sớm sao? Chúng ta bằng tuổi nhau mà!”
Tô Cửu Nguyệt nghĩ cũng phải, nàng qua Tết cũng đã mười bốn tuổi rồi, mười bốn tuổi nói chuyện hôn sự cũng không phải là không có, là nàng làm quá rồi.
Nàng liền nói: “Tôi chưa từng làm áo cưới, quần áo người trong thôn chúng tôi làm cũng không giống các cô lắm, cô nếu mặc xuất giá, sợ là sẽ bị người ta chê cười.”
Tô Di lại nói: “Ta xem ai dám nói?! Cô cứ làm đi, cô làm thế nào ta sẽ mặc như thế đó.”
Tô Cửu Nguyệt còn muốn từ chối, Tô Di lại kéo tay nàng lắc lắc, cầu xin: “Em gái tốt, cô cứu ta đi, áo cưới của cô dâu phải tự mình làm. Nhưng ta ngay cả một chiếc khăn tay cũng không biết thêu, bắt ta làm cái này thì khó cho ta quá.”
Tô Cửu Nguyệt cuối cùng vẫn đồng ý: “Vậy được rồi, nói trước nhé, tôi là lần đầu tiên làm áo cưới, đến lúc đó làm không đẹp cô đừng chê tôi.”
Tô Di làm sao có thể chê nàng, nàng ấy là thật lòng tìm Cửu Nguyệt giúp đỡ. Mặc dù cha nàng ấy chắc chắn sẽ tìm thợ thêu giỏi nhất làm áo cưới cho nàng, nhưng cái áo do chị em làm sao có thể giống? Cửu Nguyệt là ngôi sao may mắn của nàng ấy, nàng ấy hy vọng nửa đời sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302009/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.