Bảo Châu cũng không ngờ vị Đại tiểu thư này lại không câu nệ tiểu tiết như vậy, sáng sớm đã xông vào phòng khách.
Cô ta vội vàng đáp: “Tôi đi gọi tiểu thư dậy ngay.”
Thôi Thanh Vân vốn cũng không ngủ sâu, bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, nàng đã từ từ tỉnh lại.
Thấy Bảo Châu đi vào, liền hỏi: “Bên ngoài làm sao vậy? Sao lại ồn ào thế?”
Bảo Châu thấy nàng đã ngồi dậy, chăn đắp ngang chân, vai lộ ra ngoài, lo nàng bị lạnh, vội vàng lấy áo khoác đắp lên người nàng.
“Tiểu thư, người mau dậy đi! Tô Đại tiểu thư đến rồi, nói lo lắng cho Tô thị, muốn đi sớm một chút.”
Thôi Thanh Vân hơi có tính cáu kỉnh khi mới ngủ dậy, nhưng lúc này nàng cũng biết đây không phải nhà mình, thân phận đối phương lại cao hơn nàng không chỉ một chút, nàng dù trong lòng ấm ức cũng chỉ có thể nhịn xuống.
“Phục thị ta dậy đi, cũng không nên để Di tỷ đợi lâu.”
Mặc dù nàng đã nhanh hết sức, nhưng việc chải đầu các thứ vẫn mất nửa canh giờ.
Lúc này Tô Di đã đợi có chút mất kiên nhẫn, nàng tối qua đã sắp xếp đâu vào đấy, cuối giờ Dần đã dậy, nghĩ tập một bài quyền pháp, vừa hay vị Thôi tiểu thư này cũng nên dậy rồi.
Nhưng ai ngờ, người phụ nữ này lại ngủ nướng, giờ Mão rồi còn chưa dậy?!
Khó khăn lắm mới đợi được nàng ấy chải chuốt xong, Tô Di đã ngồi trên ghế như một bức tượng: “Chúng ta có thể đi được chưa?”
Thôi Thanh Vân ban đầu còn muốn ăn chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302007/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.