Đỗ Tuyết Kỳ đã đi rồi nhưng Đỗ Hiểu Linh vẫn chưa hết kinh hoàng. Hai mắt mở lớn đỏ hoe, đáy mắt sâu hút như đang nhìn vào cõi u linh.
Cái chết của mẹ cô đến bây giờ vẫn ám ảnh cô, trở thành nguyên nhân chính khiến cho cô không thể giao tiếp.
Mà lúc này, Đỗ Tuyết Kỳ lại nhắc đến chuyện này, còn cảnh cáo cô và Tiểu Thành sẽ có kết cục như vậy… Đỗ Hiểu Linh hai chân bủn rủn như muốn khụy xuống đất.
….
Lúc này, ở công ty của Lục Thiếu Quân, công việc cũng đã được giải quyết xong. Đỗ Tuyết Kỳ sở dĩ được đi cùng anh là vì dự án này nhà họ Đỗ có chung vốn đầu tư mà Đỗ Tuyết Kỳ lại là người kết nối. Đã muộn, đến sáng công ty vẫn còn có chuyện cần xử lý nên Lục Thiếu Quân nghỉ lại công ty.
Đỗ Tuyết Kỳ thay một chiếc váy ngủ gợi cảm mang theo khi đi, khóe mắt long lanh. Cô ta mang hai ly rượu tiến đến phía Lục Thiếu Quân:
“Thiếu Quân, uống một chút rượu không?”
Vừa nói cô ta dần tiến lại, đôi môi nhỏ gợi cảm cùng cái nhìn ướt át. Lục Thiếu Quân nhíu mày lại, khóe môi hơi mím lại. Anh đang kiềm chế.
Nhưng không phải là kiểu kiềm chế sợ bị dụ dỗ.
Mà là kiểu kiềm chế không tỏ ra quá chán ghét.
“Tôi muốn ngủ.”
Thiếu Quân đáp nhanh rồi trực tiếp đứng lên. Nhưng anh vừa đi được hai bước thì Đỗ Tuyết Kỳ giả vờ ngã.
“A!” Trong tích tắc ngả vào lòng anh, và ly rượu trên tay cũng đổ vào áo anh.
“Ôi! Áo anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170990/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.