“Mau ra ngoài đi!” Lục Thiếu Quân cất tiếng nạt, có vẻ như biểu hiện của cô khiến cho anh cảm thấy chán ghét. Đỗ Hiểu Linh đang chực khóc, nhưng bởi câu nói này nước mắt lặn ngược trở lại, môi sưng vù mím lại nhanh chóng bỏ ra khỏi căn phòng.
Lục Thiếu Quân lúc này nằm vật ra ghế sô pha, đưa tay tháo cà vạt xuống ném sang một bên cũng chẳng thèm liếc đến cái bóng run rẩy vừa bỏ đi của Đỗ Hiểu Linh nữa.
Trời đã muộn, Đỗ Hiểu Linh trốn vào một góc khóc. Từng hàng nước mắt cứ thế nối nhau lăn dài. Trong đáy mắt của cô không thể nhìn thấy được chút tia sáng nào, nó dường như tối đen lại, cô hoàn toàn không có hy vọng gì trong đáy mắt mình lúc này.
Đỗ Hiểu Linh cắn chặt răng, cố để cho bản thân không phát ra âm thanh. Cô biết âm thanh từ miệng của cô khiến người khác khó chịu vô cùng, có lần người làm còn ví nó nghe như tiếng ngỗng.
Đỗ Hiểu Linh ôm lấy đầu gối, vai run lên trong góc tối. Bỗng, cô cảm thấy như có một hơi ấm đang tới gần. Khi Đỗ Hiểu Linh vừa ngước lên nhìn thì cái bóng dáng nhỏ nhắn ấy lập tức phủ lên người cô.
“Mẹ Hiểu Linh!”
Đỗ Hiểu Linh lập tức nín bặt. Lục Thiếu Thành đối với cô là tất cả, là lẽ sống của cô. Dù chịu bao nhiêu tủi cực cô cũng không muốn để cho con trai Tiểu Thành thấy cô đáng thương đến thế này.
“Mẹ cứ khóc đi!”
Bàn tay nhỏ nhắn đưa lên khuôn mặt bầm tím và tèm lem nước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170989/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.